Thursday, 14 March 2013

Hạnh Phúc



TÔI MUỐN CÓ MỘT GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC

"Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy

Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy! Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ.Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói - tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.

Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.

Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy. Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một  yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy vẫn phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn.

Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.

Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.

Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.

Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn. Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi ... cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.

Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này.

Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòngkhách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.

Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng ....nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình... Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy, Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.

Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, anh sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi.Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa trên tay, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường - cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau - Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi - Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương ... .

Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.

Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ để có xây dựng được sự  thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!

Nếu bạn không chia sẻ bài này, chẳng có điều gì xảy ra với bạn.

Nếu bạn chia sẻ, bạn có thể sẽ cứu vãn được một cuộc hôn nhân nào đó. Nhiều người gặp thất bại trong cuộc sống là những người không nhận ra họ đã đến gần với thành công thế nào khi họ quyết định bỏ cuộc.

Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu.Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ.

Một người bạn gửi cho mình bài viết trên đây, khi đọc xong mình xúc động rất nhiều. Có lẽ tâm trạng này mình đã có lần trải qua, trong cuộc sống đôi lúc mình vô tình với chính những người thân ở ngay bên cạnh mình. Khi không còn mới thấy mình đã quá thiếu xót.

Hình như con người thường chẳng biết quí những gì còn trong tầm tay, mà thường thích nhìn xa thật xa. Để rồi lúc nào cũng nuối tiếc... Có phải mình cũng đang tiếc nuối không???






Saturday, 2 March 2013

Sống

Hai anh em ôm nhau bên bãi rác – Kathmandu – Nepal    Photo by Chan Kwok Hung

"Sống chậm một chút, làm việc chậm một chút, yêu thương nhiều một chút để thấy rằng cuộc đời này không trôi qua một cách vô ý nghĩa. Đôi khi bạn chỉ cần nhắm mắt lại, chỉ vài phút thôi, bạn cũng có thể cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống. Đôi khi bạn chỉ cần ngưng chạy chỉ vài phút thôi, bạn có thể cảm nhận được nhịp điệu của cuộc sống…"


Một ngày trôi qua trên hành tinh này đã có bao nhiêu hình ảnh như thế? Và có khi nào bạn tự hỏi mình đã làm gì để cuộc sống mình có ý nghĩa? Bắt đầu ngay hôm nay, mỗi ngày bạn hãy dành vài phút để nghiền ngẫm và cố gắng giúp những người chung quanh bạn, hãy khởi đầu bằng những việc nhỏ  thí dụ như vui vẻ với đồng nghiệp, dắt một người già qua đường, cảm thông với người bạn đường và vị tha với những người xưa nay ta không thích. Những việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại giúp ta nhẹ nhàng  thanh thản tâm hồn. Có thể bạn thấy khó thực hiện nhưng bạn cố thử, bạn nhé.

"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng," phải trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời mình mới nhận ra, mỗi người khi sinh ra đều có mạng số của riêng mình. Giầu nghèo, sướng khổ ông trời đã định sẵn, bôn ba lắm cũng không tránh được. Thôi thì vui cũng xong mà buồn cũng hết. Tại sao mình không cười để qua? Cuộc đời như mây nổi như gió thổi như chiêm bao....

Sao hôm nay mình lại nhiều cảm xúc vậy? Hình như thời tiết cũng ảnh hưởng đến tâm trạng con người. Nơi mình ở trời bắt đầu vào thu, sau những ngày hè oi bức, những trận mưa đem đến cái không khí se lạnh, tiếng gió, tiếng mưa rơi làm cho tâm hồn mình cũng lãng mạng hơn. 


Friday, 1 March 2013

Vào thu

Lá phong

 Nơi mình ở đã bắt đầu vào mùa thu, những chiếc lá đang chuyển từ mầu xanh sang mầu vàng úa và cũng đang lìa cành, trên những con đường lá vàng rơi phủ lối, có những sáng trên con đường đến trường, mình dẫm trên xác lá, những âm thanh vụn vỡ làm cho mình nhớ hai câu thơ
Con đường trải ngập lá vàng
Chúng ta nhặt lấy xót xa kiếp người.


Đạp trên lá vàng khô

Mình yêu mùa thu vì thời tiết nhẹ nhàng, không lạnh cũng không nóng, nhưng có lẽ mình thích nhất là nhìn những chiếc lá rơi. Sân trường mình trồng toàn cây phong, lá phong rất đẹp  khi còn trên cây hay nằm dưới đất đều có vẻ quyến rũ, nếu bạn có dịp đi dưới hàng cây phong, khi bạn nhìn lên những cành cây bạn mới cảm nhận nét lãng mạng của mùa thu.
Melbourne vào thu

Trời Melbourne vào thu

Ta đi dưới hàng cây

Nhìn mầu lá đổi thay
Giống như một kiếp người


Lá vành rơi ngập lối
Thương chiếc lá lìa cành
Giơ tay ta đón lấy  
Chợt xót xa kiếp người.


Đường đến trường


Friday, 22 February 2013

Đi học



Đi học lại thật bận rộn, bài vở nhiều làm cho mình không còn giờ để lang thang trên blog. Năm nay mình đang bơi theo bài vở, mới bắt đầu mà đã thấy mệt. Có lẽ đầu óc mình đang xuống cấp.


Đang bị thầy quay ngay buổi học đầu tiên

Bây giờ nơi mình ở đang vào tháng cuối của mùa hè, thời tiết nóng không thua Sài Gòn, làm cho mình nhớ nhà, bên nhà vừa qua một mùa Tết, sau những ngày xôn xao, nao nức đón năm mới chắc mọi người đã quay lại với những sinh hoạt thường ngày. Lại bắt đầu đối mặt với những khó khăn của đời sống, lại bị cuốn theo những lo toan cơm áo gạo tiền. Tất cả cứ như một vòng tròn, mà ai cũng xoay hoài trong đó. Mình cũng vậy, đang lăn theo bánh xe thời gian. 

 Vừa làm bài xong tự nhiên nhớ blog, lại muốn lang thang cho đỡ căng thẳng. Hình như năm nay mình hơi rung khi thấy bài vở khó nuốt. Thôi thì cứ ráng hết mình. Cứ gồng mình rồi cũng qua. 


Ngày mai con đi học
Xin Chúa đi với con
Theo con vào lớp học
Chúa nhớ ngồi bên con

Mỗi lần con làm bài
Chúa nhớ chỉ dùm con
Bài con học một nửa
Chúa học hết cho con

Cuối năm mà con rớt
Chúa cũng rớt theo con


Thursday, 14 February 2013

Valentine's Day






Hôm nay là ngày lễ tình nhân
Anh tặng cho em một đóa hồng
Tặng xong ngày mai anh biến mất
Thế là tình có cũng như không




Một năm đâu chỉ có một ngày
Tình dài đâu phải chỉ hôm nay
Xin đừng là cánh hồng nồng ngát
Thoang thoảng hoa lài lại thơm lâu



Friday, 8 February 2013

Tản Mạn Tết



Chợ Tết tại Melbourne

Hôm nay là 27 tháng chạp, mình ra chợ Việt Nam thấy người người sắm Tết thật nhộn nhịp, giá cả nhích lên từng giờ, năm nay giao thừa và mùng một Tết rơi vào thứ bảy và chủ nhật nên bà con hải ngoại ăn Tết lớn. Làm mình cũng nôn nao, thế là một hai ba mình cũng lao vào bon chen cho vui.

Năm nay mình đón Tết lớn nha: mình đặt bánh chưng, bánh tét, rồi tự tay làm giò thủ, kim chi, kho một nồi thịt kho trứng, mua hoa và trái cây về chưng. Loay hoay cũng mất đứt ba ngày làm cật lực, làm xong nhìn lại thấy cái gì cũng nhiều mà nhà mình chỉ có ba người. Trời ạ, hình như năm nay mình siêng đột xuất. Thôi kệ, lâu lâu cũng phải khác thường một tí cho đời lên hương.

Tại khu vực mình ít người Việt, phải lái xe ra những trung tâm người Việt mới thấy không khí Tết, ở nhà mình không cảm nhận được cái hương vị đậm đà của ngày xuân nhưng ở những nơi có chợ Việt hồn quê cũng lai láng. Thấy mọi người cứ chen nhau mà mua trái cây cầu dừa đủ soài cho đúng với tiêu chuẩn "Cầu vừa đủ xài", tự nhiên mình muốn tặng bà con thêm một chút nữa, bà con nhớ mua xả và khoai lang nha. Bởi vì cộng tất cả lại sẽ thành "Cầu vừa đủ xài xả láng". 


 


Năm cũ sắp qua và năm mới sắp đến mình xin gửi đến các blogger một năm nhiều may mắn, hạnh phúc và thịnh vượng.

Sunday, 3 February 2013

Thêm tuổi




Hôm nay mình thêm một tuổi nghĩa là lao xuống đồi thêm một đoạn nữa. Cái tuổi về chiều sao thời gian qua nhanh vậy? Mình cứ thấy mình còn rất nhiều việc muốn làm. Mình nói điều này với bạn bè thì câu trả lời là "có lòng mà không có sức".




Thắp những ngọn nến mình đang soi mình, cuộc đời ở trọ trần gian cũng đã lâu, cõi tạm lắm những muộn phiền rồi sẽ qua. Lịch thời gian thêm một dấu ấn. Những ngày tháng còn lại cũng không nhiều. "I try my best."





Thêm tuổi đồng nghĩa với việc già hơn môt chút. Thời gian còn lại đang ngắn thêm một đoạn. Nhìn lại quãng đường đã đi qua mình có điều gì tiếc nuối không? 





"Happy Birthday to me" mình đang thầm chúc mình .


 


Thắp ngọn nến vàng tôi thầm nói
Thêm tuổi đời thêm chút khôn ngoan
Tháng ngày tới theo niềm hy vọng mới
Với nụ cười tôi chúc tuổi cho tôi